Rinjani100, Lombok 16-18th 2025. Hành trình đáng nhớ!

 
16–18th May, 2025.
Hành trang chuẩn bị và lên đường.
Tháng 10/2024 khi mở lịch xem sinh nhật năm sau của mình là ngày mấy âm lịch, có trăng hay không thì cũng là lúc mình muốn đăng kí đi Rinjani, cho 1 chuyến đi đặc biệt của năm 2025.
Lúc ấy mình cũng chưa có giải nào với thời gian trên 18 tiếng làm hành trang nên đã quyết định sẽ đi Prenn 182km để kiểm tra xem tình trạng cơ thể cho 1 race dài sẽ thế nào.
Sau khi đi Prenn về mình cảm thấy khá tự tin vì cơ thể mình phục hồi tốt và cũng không gặp các vấn đề về dạ dày. Ngẫm thì cũng ổn. Nhưng sau đó vì việc tập luyện quá ít, mình ít kỉ luật trong tập luyện và phần cũng sợ chấn thương đương phục hồi sẽ tái phát nên mình hạn chế tập luyện, số km tích luỹ trong tuần cũng loanh quanh tầm dưới 50km, nghĩ đến sự tích luỹ mình cũng đã lo lắng và thiếu tự tin.
Sau đó mình có đăng kí 2 giải đầu năm là Brahyang 60km/ Gain 3900m, Dlut 100km/Gain 4200m để vừa race vừa tập và cảm nhận thêm về cơ thể. Sau Dlut có thể do mình bị tụt năng lượng 1 đoạn trong race do đói nên sau đó mình đã có loáng thoáng ý nghĩ sẽ thôi không đi Rin nữa, nhưng những ngày gần đóng cổng đăng kí, mình lại quyết định sẽ đăng kí vì ý niệm thời gian trôi mỗi năm sẽ có nhiều thay đổi, nếu muốn đi được lúc nào thì cứ cố gắng đi lúc đó.
Hành trang tập luyện: từ lúc quyết định đi, khá ít ỏi, nhưng mình đã có 3 lần tập khá chất lượng khiến mình cảm thấy tự tin.
Buổi tập đầu tiên: Không dự tính lịch tập trước nhưng có cô em đi tập đêm Bà Đen thế là mình cũng muốn đi tập cùng, hơn 4 vòng Bà Đen-22km/3500m và sau đó nằm ngủ chứ không push bản thân mình đi tiếp, mình thấy tập vậy là đủ rồi vì tuần trước mới chạy Dlut xong.
Buổi tập lần 2: Chứa Chan- Không hẹn lại đi. Vì muốn đi tập và hỏi thăm ít kinh nghiệm từ anh Hưng người đã đi Rinjani cự li 100km năm ngoái và đang tập luyện cho giải, biết a Hưng sẽ tập Chứa Chan nên mình cũng đổi kế hoạch qua Chứa Chan luôn. T6 làm về là soạn đồ ra đón xe luôn. Dù không có xe thẳng trực tiếp đến CC vì ra trễ giờ xe chạy, nhưng cứ đến Long Thành rồi đi grab tiếp, ngồi sau chiếc grab từ Long thành đến Xuân Lộc trong đầu tự hỏi điều gì khiến mình đêm hôm lại lang thang thế này. Mình nhớ tấm hình mình nằm ngủ trên tảng đá ở đỉnh Chứa Chan. Đèn đầu tắt, mắt nhắm, còn trăng, hơi lạnh từ tảng đá thấu xương chẳng ngủ được, gương mặt bơ phờ, mồ hôi đẫm áo. Thu hoạch buổi tập được khoảng 70km-6000m gain, thấy mọi thứ chân cẳng ổn, tự vui tự cười, yên tâm phần nào thêm nữa.
Buổi tập lần 3: tranh thủ chuyến công tác Hà Nội, mình lên lịch trekking 4 đỉnh: Ngũ Chỉ Sơn- Ky Quan San, Nhìu Cồ San, Lảo Thẩn/ tổng gần 7000m gain tập luyện. May mắn hơn hết, mình học được kĩ năng downhill của anh A Chơ, porter dẫn mình đi những ngày hôm ấy. Điều này làm mình thầm cảm ơn khi downhill được gần hết các con dốc của Rinjani không dùng gậy một cách rất tự tin, bản lĩnh, tập trung và thoải mái, lúc đó mình đã thầm cảm ơn anh A Chơ rất nhiều.
Tuần tapper, mình về quê thăm gia đình, vui với cái hè như mọi năm mình vẫn vậy, leo 1 vòng Tây Lầu ở quê ngắm cảnh, sẵn sàng tinh thần và nghĩ về Rinjani.
Mình đã đến với Rinjani- Bằng sự yêu thương.
Passport gia hạn lại làm kịp lúc, ngày 29/4 nhận passport, 1/5 mình lên book vé máy bay. Sau khi có passport, mình hỏi thăm vài người bạn để đặt vé máy bay, chỗ ở, lựa chọn cung đường di chuyển chiều đi: bay thẳng đến Lombok, Chiều về: đi phà về Bali. Chiều đi muốn thuận lợi 1 xíu, chiều về muốn trải nghiệm 1 xíu.
MUDE: Cảm ơn Mude tài trợ trang phục. Bé đồng nghiệp cty thiết kế cho riêng bộ đồ gồm áo dài tay và quần dài, áo có in tên mình sau áo. Vest nước mới nhiều ngăn để đồ hơn cùng với bao đựng gậy mới tối ưu hơn đợt trước mình thử nghiệm. Trong thời gian mình đi chạy, các bạn đồng nghiệp hỗ trợ mình xử lí công việc, cảm ơn mọi người rất nhiều.
Gaiter, các loại hạt dinh dưỡng: anh bạn chuẩn bị cho.
Gậy Leki: tới ngày chuẩn bị lên đường phát hiện bị kẹt, luống cuống không biết xử lí thế nào mang theo đi làm lên nhờ các anh dưới xưởng lui cui cả buổi cũng kéo ra được giùm, nhẹ phào.
Giày: Mình mang đôi Mafate 4 của chị Hậu tặng, đúng lúc, đúng size mình cần, và mình đã dùng đôi giày đó xuyên suốt hành trình. Cảm ơn chị Hậu rất nhiều!
Như những lần đi nước ngoài và các race mình dành tâm tư cho nó, mình có 1 folder lưu tất cả các thông tin về giải để chuẩn bị từ vé máy bay, chỗ ở, lịch trình di chuyển, lịch trình lấy bib, chiến lược dinh dưỡng, chiến lược thời gian,…. Dù rằng việc vận dụng sau đó cho những chiến lược với mình chẳng đâu vào đâu vì thực tế mình chẳng để ý đến những chi tiết cụ thể đề ra nữa nhưng mọi thứ cho mình 1 sự yên tâm nhất định.
Đến đọc 1 trang sách nội dung của trang sách cũng chứa đựng cả 1 thông điệp mà làm mình nghĩ về Rinjani: “ Ta không nên nghĩ đến cả con đường luôn một lúc, chỉ đến nghĩ đến bước chân kế tiếp thôi, tới hơi thở kế tiếp thôi,…”
Vậy thì ta hãy đến đó, và bước đi với chính tất cả tình yêu thương, niềm tin, sự can đảm và hãy tận hưởng nào, mình nhủ vậy.
Lombok- Hòn đảo của Ớt
Tên Lombok cũng có nghĩa là Ớt, 1 hòn đảo rất đẹp và yên bình ở Indonesia, mình đã mất gần 1 ngày trời để di chuyển đến đây bằng máy bay và xe ô tô. Tối đó, nhìn ánh trăng trên trời sáng rực, mình đã thấy đúng là mọi thứ thật thú vị với mình rồi, mình thích trăng thích những hôm chạy đêm có trăng.
Mình ngắm đỉnh núi từ một góc rất đẹp

 

Buổi sáng đầu tiên, bước ra từ chiếc Bungalow gỗ nơi mình với chị Lê Hằng ở, mình đã phải Ồ wow vì trước mắt ngọn núi Rinjani sừng sững, điểm tô vài đám mây trắng lững lờ xung quanh, đưa mắt 1 vòng thấy toàn là núi. Những cánh đồng trồng cà chua, ớt, những người nông dân đang cặm cụi xa xa dưới ánh ban mai. Hai bên đường hoa dã quỳ vàng rực, tháng 5 mùa hè nơi đây cũng chẳng khác gì quê mình nhưng đặc biệt hơn, nó có núi lửa Rinjani là ngọn núi cao thứ hai ở Indonesia (3.726m).và các ngọn núi xung quanh nơi mà đứng nơi đâu cũng nhìn thấy được, nó thật thú vị và cuốn hút lạ thường.
Món ăn nào ở đây cũng cay, đúng kiểu tôi đang ở Lombok, mình nhớ món cá kho của chú chủ khách sạn, là bữa cơm trước race mà mình thấy ngon nhất.
Người dân ở đây theo đạo Hồi, và âm thanh đọc kinh — tiếng Azan — lan tỏa khắp đảo, từ những nhà thờ Hồi giáo, từ chiếc loa được phát cố định các giờ trong ngày, đặc biệt rõ nhất rạng sáng lúc 4–5h sáng và khoảng chiều tối, dù bạn ở trên 1 đỉnh núi cao nhưng tiếng kinh ấy vẫn vang tới rất rõ, cái không khí trầm lắng phủ 1 màu sắc tâm linh cho cả đảo.
Giải chạy Rinjani100
Thời gian: 16–18/5/2025 (Thứ Sáu đến Chủ Nhật)
Địa điểm: Belanting, Senaru và Sembalun — Lombok, Indonesia
Địa điểm lấy BIB: Geopark Rinjani. Không khí lấy Bib không đông đúc và náo nhiệt như những giải trail khác mình từng tham gia, mọi thứ diễn ra êm đềm, bình thản trước mặt ngọn núi Rinjani kia. Thủ tục nhận BIB gồm giấy khám sức khoẻ được thực hiện nhanh phía khu vực ngoài cổng, kiểm tra các vật dụng bắt buộc theo yêu cầu.
Khởi đầu giữa những tiếng trống và văn hoá địa phương-Rinjani 100.
Lúc lấy bib đầy hào hứng cùng những người bạn

Cự li 100km &60km sẽ xuất phát lúc 0:01p ngày thứ 7 17/5/2025.
Khi đang trên chiếc xe bus tôi thấy mình gật gù và ngáp ngắn ngáp dài sau khoảng 1 tiếng di chuyển, đặt chân xuống nơi xuất phát không khí lễ hội náo nhiệt và sự chào đón mang tính văn hoá địa phương đập vào mắt vào tai, bạn có thể cảm nhận sự tôn trọng của người dân địa phương dành cho các VĐV với dàn nhạc truyền thống của người Sasak, nhạc công nam mặc sà rông và đội khăn đầu với những chiếc trống to. BTC phát 1 hộp bánh địa phương kèm nước và có ghế tựa cho mọi người nghỉ ngơi trong khi chờ xuất phát. Sau khi tiếng hát quốc ca vang lên và thủ tục chúc phúc của người địa phương, chúng tôi, cự li 100km và 60km cùng xuất phát lao vào bóng đêm và ánh trăng trên đỉnh đầu lúc nửa đêm.
Khởi đầu bằng đoạn đường bê tông khoảng gần 2km dẫn vào rừng Senaru- bóng đen dày đặc được những ánh đèn xé ngang, dẫn dài nhấp nhô hướng vào bóng tối, cuộc phiêu lưu bắt đầu. Không khí ẩm lạnh của vùng núi cao quấn quanh da thịt, tôi cố tình đi nhanh 1 xíu để đỡ ùn đoạn đầu và sau đó giữ đều nhịp lại khi qua khỏi đoạn bê tông bắt đầu leo sâu vào rừng.
Senaru — Senaru Rim (11km | ↑2018m) mới bắt đầu hành trình nhưng cơn buồn ngủ đã bủa vây lấy tôi rồi. Chắc là cả ngày hôm nay không ngủ được nên mấy cái ngáp liên tục trên xe đã báo hiệu tôi 1 đêm đầu vất vả. Tôi vẫn tự nhủ đường còn dài nên đi rất thận trọng và đôi lúc buồn ngủ tôi lại càng đi chậm, cho tới lúc gặp vài người bạn Việt Nam, Hậu Vương, Thắng,… chúng tôi chào nhau và tôi có đi chung với Hậu 1 đoạn tới CP đầu tiên, tôi rửa mặt, ăn vài miếng cam, thêm nước và chụp hình cùng Hậu, downhill xuống con dốc đầu tiên và cảm nhận địa hình technical với cả những bậc thang và dây thừng.
Men theo hồ, hướng về Sembalun, bắt đầu thử thách thật sự.
Trời vẫn còn tối khi chúng tôi rời CP1, ánh đèn soi rõ mặt đường đất ẩm của cơn mưa chiều, lối mòn nhỏ bắt đầu downhill dẫn xuống hồ. Con suối đầu tiên, tôi cởi giày và lội qua suối vì sợ ướt giày, hơi nước lạnh mát và đá trơn trượt. Men theo những hòn đá ngổn ngang, trước mặt là mặt hồ nước rộng, phẳng lặng như 1 tấm gương khổng lồ, phản chiếu lờ mờ những dãy núi xa. Cảnh vật lúc ấy mờ ảo như 1 bức tranh, tôi thấy nhiều người cắm trại gần hồ. Lúc này tôi đau bụng nên tranh thủ giải quyết trước khi trời sáng.
Sau đó tôi gặp lại Hậu và cùng leo với 2–3 người nữa, tôi lấy gói gel ra nạp năng lượng nhưng lại nôn ra hết những gì vừa ăn. Chưa có race nào mà tôi chuẩn bị dinh dưỡng kĩ như race này, nào gel, hạt các loại mix, cơm cháy chà bông, cơm gạo lứt, chà là, kẹo 2–3 loại, nho khô, trà, gừng,…thế mà giờ tôi chẳng muốn ăn gì. Có hơi lo nhưng cũng chưa thấy đói tôi không ép cơ thể ăn nữa mà tiến đến Sembalun.
Ngắm bình minh và chuẩn bị summit Rinjani
Khi vừa ngẩng mặt lên con dốc dẫn lên Sembalun Rim, nhìn lại sau lưng, tôi vỡ oà trong niềm ngỡ ngàng vì cảnh đẹp. Ánh mặt trời như 1 dải màu pha đặc vẽ lên đường chân trời 1 dải lửa dịu dàng. Những cụm mây trắng dày trôi lững lờ phía dưới, nhẹ nhàng phủ lên mặt hồ xa xa như thể nơi ấy chẳng thuộc về mặt đất. Tất cả hiện ra như một giấc mơ, mà tôi là kẻ may mắn đang đứng giữa ranh giới của thực và mộng. Tôi đứng đó lâu hơn 1 tí để ngắm nhìn chứ không vội lên CP, tôi rủ Hậu chụp hình, vì đã lên được đến đây rồi, giữa cảnh đẹp này, nếu không ngắm nhìn nó thêm 1 chút, mình sẽ tiếc nuối đó. Nghĩ vậy nên chị em chụp hình quay cảnh, sau đó tôi đến CP tiếp, ăn chén cơm nén với súp gà và củ. Tôi lựa gà đưa cho Hậu và ăn hết chén cơm hơi khó ăn nhưng tôi ăn sạch, vì đói và vì tôi thấy đồ ăn thật quý giá với mình cho chặng đường tôi mong đợi nhất, sumit đỉnh Rinjani.
Tiến về đỉnh Rinjani — Giây phút đẹp nhất
Nhìn vào plan thì nó trễ hơn dự định của tôi 1 tiếng nhưng không có ý nghĩa gì lúc này tôi vẫn kịp cot và lúc này. Tôi bắt đầu dẫn vào lối leo lên đỉnh, thứ đất đen của núi lửa thô ráp, lúc ở CP tôi đã lấy Gaiter ra đeo nên đất có vô chân nhưng cũng không nhiều lắm. Tôi đang thẳng tiến đến đỉnh Rinjani nơi mà cự li 162, 100, 60 hay 36km sẽ lên đây, tôi đang từng bước chân lên tới đó, nhịp nhàng đều đặn và kiên định. Tôi bước vào dấu chân của người đi trước, có lúc dò dẫm chọn từng điểm đặt chân. Có khi đất ở mép ngoài lún quá, tôi lại nép vào giữa. Tôi sử dụng sức mạnh của cơ thể, của gậy để nhấc từng bước chân, tôi tìm cách bước sao cho đều đặn, hơi thở không gấp gáp, tự nhủ cứ đều đặn, nhẹ nhàng, từ tốn, bình tĩnh, cứ vậy mà đi, chẳng mấy chốc tôi kiểm soát mọi thứ tốt. Tôi nhận thấy rằng càng nấn ná thì càng khó bước, càng nhẹ nhàng lại càng nhanh nhất.
Tới khi tôi gặp anh Dũng, Cường, chúng tôi hỏi thăm và đi chung, thấy Thắng đương down xuống nên đứng chụp hình chung, sau đó tôi vượt họ vì họ đã đi hơn nửa chặng đường 100 miles để tới được đây, họ đã mỏi mệt hơn tôi. Đoạn càng gần tới đỉnh thì càng khó leo và trượt hơn, vì những hòn đá cũng nhiều hơn nhưng tôi vẫn cứ đều bước, có mệt hơn nhưng cũng sắp rồi, đỉnh đã trước mặt rồi.
Tôi được 1 bạn tình nguyện viên phát chiếc vòng đeo có chữ Rinjani Peak và đứng đợi 1 tốp các bạn trekking đang chụp hình xong để nhờ các bạn chụp hình cho mình. Tôi ngồi đó ngắm nhìn mặt hồ xanh biếc bên dưới, nhìn khắp 1 lần xung quanh quang cảnh và móc lấy lá cờ chuẩn bị trước để chụp hình. Đoạn tôi kiếm cái cờ hơi lâu vì cờ nhỏ nên khó lấy nhưng tôi phải quyết tâm kiếm ra nó để chụp hình mới chịu. Sau đó đang chuẩn bị xuống thì thấy anh Dũng với Cường đang tới, mấy anh em lại chụp hình chung sau đó tôi xin đi trước vì biết thể nào mình cũng sẽ gặp mọi người đang đi lên.
Từng người quen lướt qua nhau, động viên nhau, lúc này tôi thấy bạn runner người Indonesia chạy trước downhill tốt quá, tôi bắt chước kĩ thuật của bạn, dáng vẻ của bạn, lùa mình vào giữa lòng đường như chiếc máy cày đang xới đất, tôi thả người và cố gắng down xuống, một vài lần trượt mông nhưng không sao, sau đó lại cảm thấy ôi chao, 1 game thú vị, tôi phấn khích với trò chơi này quá, tôi thấy cũng khó khăn cho lần đầu ở địa hình này nhưng mình vẫn xử lí được. Tôi tính móc điện thoại ra quay lại nhưng vì bỏ sâu trong vest quá và bạn nữ sau đang đuổi theo mình nên thôi tôi nghĩ được rồi mình phải tiếp tục thôi. Tôi lại xuống CP và lần này rút kinh nghiệm lúc nãy tôi bảo các bạn chỉ cho cơm và rau củ thôi, tôi không ăn gà. Tôi ngồi ăn thêm 1 chén cơm với súp, pha thêm 1 ít ngũ cốc ấm ấm rồi lại lên đường
Gặp Cường và anh Việt Dũng lúc lên đỉnh
Lên đỉnh là cảm giác thật tuyệt vời
Từ Sembalun Rim đến Pos 2 Tengegean, đoạn đường downhill dài hành trình.
Sau những chặng leo dốc căng thẳng, con đường đổ dốc trước mắt khiến tôi muốn chạy. Tôi hào hứng sau khi đạt được mục tiêu lên đỉnh giờ thì thoải mái, tôi đã được nghe là, trong những hành trình khó khăn điều thử thách không phải là up mà sẽ là down ở những chặng sau, nên đoạn này dù có dễ chạy, dù có vượt qua được 1 bạn nữ cùng cự li nhưng tôi vẫn giữ nhịp không quá push mình.
Trên đường xuống, tôi gặp nhiều porter địa phương cũng đang gùi hàng đi xuống. Vừa chạy vừa cười chào họ, tôi cảm thấy như mình đang hòa mình vào một dòng chảy sống động của ngọn núi. Nhưng rồi, một khoảnh khắc bất cẩn xảy ra — khi một porter phía trước bất ngờ dừng lại, tôi né sang một bên để tránh, nhưng không ngờ đất dưới chân sụp xuống. Nguyên cả chân trái tôi lọt thỏm vào một cái hố nhỏ.
Tôi khựng lại. Rất nhanh, người porter kia quay lại, kéo tôi lên. May mắn thay, chân tôi không sao. Tôi vẫn còn có thể cười, nói đùa với anh ấy: “You saved my life, thank you!” Anh chỉ gật đầu, mỉm cười, rồi cùng những người porter khác nhường đường để tôi tiếp tục hành trình.
Tới Pos 2 Tengegean là nơi để dropbag của cự li 60km, tôi cởi vest, ngồi ghế và xin cơm ăn. Ở đây có cơm trắng và thứ nước chan như nước lã, rắc thêm 1 ít hành phi, hơi khó ăn, tôi lấy thêm mấy miếng dưa hấu bỏ lên thêm cho dễ ăn. Tất cả các CP tôi đều muốn uống nước ấm, tôi xin họ nước ấm, ngồi tựa ghế bưng đĩa cơm ăn thì thấy bạn nữ sau tôi đến, bạn ấy không fill nước hay ăn gì mà lại đi tiếp tục. Tôi thì vẫn ăn, lấy thêm 2 củ khoai tây nhét vest, ăn thêm 1 cái bánh mì và lấy thêm 1 chai nước bỏ sau vest. Đoạn này là tôi bị nhầm, tôi tưởng chặng đường tới còn xa lắm nên fill luôn 3 bình nước, cộng thêm mới ăn xong no căng bụng, nên đường bằng và nắng nhưng tôi không chạy nhanh được, tôi thấy cái bình thứ 3 có vẻ nặng quá nên vừa chạy vừa tranh thủ uống cho hết nó.
Tôi đuổi kịp mấy anh nam đi trước nhưng sau đó lại bị vài anh nam vượt lên, tôi lại bắt gặp nhiều đoàn trekking với balo to trên vai đang đi hướng ngược lại. họ chào tôi chúc tôi may mắn, động viên tôi cố lên, họ nhường đường cho tôi. Có đôi khi họ nói thứ tiếng gì đó tôi nghe không hiểu, nhưng tôi luôn mặc định là họ đang cổ vũ mình, tôi thấy mình có thêm sức mạnh.
Đến CP Bawak Nao tiếp theo, là tiệm tạp hoá gần đường nhựa, tôi ở CP này cũng khá lâu, vì đợi pha mì tôm. Tôi có xin thêm cơm nhưng ở CP này không có cơm, người chủ nhà tính lấy cơm nhà cho tôi ăn nhưng tôi bảo thôi. Tôi đợi mì chín và ăn mì với trái cây. Sau đó họ chỉ đường cho tôi chạy tiếp vào rừng. Đoạn này phải mà tôi ngủ lại xíu thì ổn hơn nhiều.
Bawak Nao — Likun-11km- Đường làng, nắng nóng.
Đoạn này có men qua 1 cái cầu tre, lại leo vô rừng không dốc lắm và mát rượi. Đoạn này tự nhiên tôi mệt nên có ngồi lại nghỉ 1 lúc cho tới lúc gặp 1 anh trai khác đang đi lên, tôi bảo tôi ngồi nghỉ 1 lát, ngồi dưới 1 gốc cây nghe tiếng chim hót và vắng vẻ, tôi động viên mình tiếp tục nào khi trời trưa trong rừng thế này thì mát nên phải tranh thủ. Sau đó tôi đuổi kịp anh bạn lúc nãy và gặp 1 nam 1 nữ China đang đi tới, tôi biết tôi uphill không bằng họ nên cũng không có đuổi theo họ, cứ men theo con đường dẫn mà có đoạn tôi thấy y chang 1 đoạn rừng Đà Lạt. Rồi lại dẫn lên ngọn đồi cỏ xanh mướt để lại uphill. Tôi vừa uphill vừa nghe tiếng kinh cầu xa xa vọng lại, âm điêu ê a hoà với làn gió mát dịu khiến tôi có vẻ buồn ngủ và hơi mệt. Dù trước mắt tôi là bạn nữ rất gần nhưng tôi cũng chẳng buồn tiến lên làm gì, tôi ngồi lại,ngắm cảnh, nằm ngả lưng ở bụi cỏ, nhìn bầu trời và lôi điện thoại ra quay. Tôi thấy may quá, vì đoạn tôi quay đẹp thật. Khi đứng bên này nhìn từng bước chân mọi người đang nhấc từng bước lên con đường hẹp với 2 bên cỏ xanh mướt, mây đôi lúc che mất họ, và họ nhỏ dần, biến mất, tôi cũng chuẩn bị tiến đến đó hoà vào con đường nhỏ đó, như họ. Lên tới đỉnh là 1 bãi cỏ có lều của BTC, họ phát cho tôi thêm chiếc vòng, cho tôi 1 quả chuối và chỉ đường cho tôi downhill xuống. Đoạn downhill này trơn trượt, vài cô gái địa phương mặc đồ trùm kín, váy và khan đương trượt xuống bằng mông, tôi nhìn cũng hơi mắc cười, rồi tôi vượt qua họ, những đoàn trekking và vượt qua vài anh nam đang có vẻ lúng túng trước con dốc.
Những bậc thang cuối cùng, dẫn ra con đường nhựa đầy hoa dã quỳ dù đã được phát bớt nhưng vẫn còn vàng ươm lắm, tôi gặp bạn nữ lúc nãy và nguyên team china đương support. Còn khoảng 4–5km đường dẫn đến Likun là đoạn đường làng dễ chạy nhưng tôi không tăng pace theo bạn China đó, tôi cứ đi theo nhịp của mình.
Tới Likun tôi còn nhiều nước nên không thêm nước, đoạn này là 1 con suối chắc dài hơn 1km. Không hiểu sao mà tôi không lội nước lại chơi trò tìm những viên đá nhảy qua nhảy lại để tránh ướt giày, đôi lúc nghĩ khùng quá, sao không lội luôn cho nó nhanh nhưng vẫn ương bướng đi được nửa con suối rồi, lội thì coi như nãy giờ công cốc, nghĩ vậy nên vẫn kiên nhẫn lần mò để không ướt giày đoạn này, nghĩ lại tôi thấy mình tài quá, đoạn này chắc ai cũng ướt giày.
Trời chiều lúc này cũng ngả dần chuyển sang chập choạng, tôi đã plan đến nơi đây tầm 3h chiều mà giờ hơn 4h vẫn chưa tới, thôi thì cứ đi.
Theo đường làng, dưới những rặng tre và nhà dân, Bukit Selong xuất hiện.
Khi đến đây, tôi thấy nhiều bạn nữ cũng đã đến, họ có ghế ngồi và team support khá bài bản. Tôi nhờ họ lấy giúp túi đồ và ra ngoài xin cơm ăn. Đây là Cp duy nhất mà tôi thấy có đá, tôi đã xin 1 ly coca để uống. Tất cả các CP của giải đều dùng tô cá nhân của mình để ăn, uống.
Sau khi uống coca, tôi bê đĩa cơm lại chỗ lấy túi, cất bớt lại các đồ ăn tôi mang theo không dùng đến. Tôi thay vớ chứ không thay giày dù có 1 đôi backup sẵn. Đôi giày tôi đi vẫn ổn. Nơi tôi ngồi và 1 cái thềm đất cứng, tôi thay chiếc áo, thấy có nhà tắm và vài người muốn tắm. Tôi sạc thêm pin cho chiếc đèn đầu và ăn cơm. Tôi có bịch rong biển mang theo nên bỏ thêm vô cơm để ăn, sau đó lấy gói cháo mang theo ra ăn và pha thêm 1 gói cháo ăn liền nữa, ăn thiệt no, đèn lên được 2 nấc cùng với đèn dự phòng, tôi lại lên đường tiếp tục khi thấy 1 anh chung cự li đã rời đi, tôi tính đuổi theo để đi cùng khi bóng đêm đang tràn tới.
Nhưng băng qua con đường ruộng, băng qua những hàng tre, bóng đèn của anh ấy lại dần lùi lại xa tôi. Lúc này có 1 con suối nước tràn qua khỏi đường, tôi ngồi xuống rửa mặt cho tỉnh táo và bớt cơn buồn ngủ. Đoạn này tôi đi rất chậm và tôi ngồi lại giữa đường nhiều lần, cho tới khi gặp chị người Mỹ đi lên, tôi đã xin đi chung cho đỡ buồn ngủ.
Sau đó tôi quyết định ghé vô 1 cái chòi gỗ dành cho người trekking để ngủ. Cởi vest và nằm trên chiếc ghế gỗ dài, tôi cài báo thức 15 phút nhưng chỉ nằm xíu tôi đã cảm thấy hơi lạnh nó thấm vào người, tôi nằm thêm xíu 7 phút nhưng không ngủ được. Tôi ngồi dậy lại mang vest lên đường. 1 ông chú lúc nãy vượt qua lúc tôi ngủ thì tôi đã đuổi kịp tuy nhiên vì buồn ngủ quá nên tôi cứ tắt đèn và ngồi lại suốt dọc đường. Đôi lúc ngồi trong bóng đêm nhìn bầu trời và mọi thứ, tôi thấy mình cũng là 1 người trekking như mọi người ở đây, nơi mà thiên nhiên, núi rừng và con người hoà lẫn. Bắt gặp nhiều người đang ngồi lặng nghe tiếng kinh, tôi cũng muốn lướt qua thật khẽ để không làm phiền họ. Đoạn này tôi đã 2 lần ghé lại lều của những người trekking để xin café, xin nước trà và sau khi lấy được chiếc vòng tiếp theo, tôi lại muốn ngủ. cho tới khi đoạn downhill vô cùng kĩ thuật với cả dây thừng và dốc đứng, đầu óc tôi mới tỉnh táo và tập trung. Cứ thế tôi lại đuổi theo được ông chú lúc nãy vượt qua chú lần nữa là không gặp chú nữa. Tôi lại gặp chị Người Mỹ rồi vượt chị. Những con dốc dài với rễ cây lởm chởm, tôi lao đi nhanh cứ đôi lần ngỡ mình sắp ra khỏi rừng rồi nhưng lại thêm vài con dốc nữa. Cuối cùng cũng đến CP tiếp theo.
Tới Pusuk:
Là 1 CP gần đường nhựa tiếp, tôi ăn mì, pha thêm ngũ cốc uống. Ăn gần hết li mì thì chị người Mỹ và 1 anh bạn nước ngoài nữa tới, họ ngồi nghỉ và tôi thì lại lên đường. Tôi men theo con đường nhựa khá dài, lúc này ánh trăng bên tay trái tôi sáng quá, ánh sáng kì diệu đầy mê hoặc, tôi bị cuốn theo nó nên cứ ngắm nó hoài.
Rẽ phải vô cổng vườn quốc gia, tôi thấy 1 gia đình đang nằm quấn khăn ngủ ngon lành trước cổng, chẳng nhẽ tôi xin vô ngủ cùng với họ chứ nhìn họ ngủ ấm êm ngon lành quá, còn mình mình lại chạy đêm hôm mình thế này, mà vô vườn quốc gia là sắp leo nữa rồi.
Tôi ghé cái chòi trước cổng với thấy chai nước ai đương uống dở bỏ lại tôi rửa mặt cái nữa rồi lên đường. Đoạn vườn quốc gia này có vẻ ít người leo hơn những điểm khác hay vì đêm khuya rồi, bên dưới là hệ thực vật cây to cổ thụ lớn, có lúc tôi leo qua thân cây to ơi to đang nằm giữa đường, phải dùng tay mới có điểm bám để leo, rồi cứ đi mãi, tôi nhìn ra sau hi vọng chị người Mỹ tới để đi chung nhưng đợi lâu quá tôi chẳng thấy, tôi lại tiếp tục leo và leo. Đoạn này cũng là đoạn trong bóng đêm mà tôi nhớ nhất. Khi cứ leo và những khúc cua gắt lại dẫn lối tôi lên tiếp tục, cảnh đập vào mắt là sườn đồi gió thổi lồng lộng, là ánh trăng đang ở sau lưng với vài ngôi sao sáng. Khung cảnh thu vào trong tầm mắt thật đẹp. Sương đêm hay là mưa mà cỏ dọc đường đi tôi trắng xoá phủ 1 màu bạc của nước đọng, rác vỏ chai, vỏ bánh kẹo ở những cung đường trekking nhiều lắm. Tôi kiếm tìm 1 chai nước nào đó còn dư lại nhưng vô vọng, nên tôi cứ đi, marker bay phấp phới từ xa như 1 ngôi sao nào đó xa lắm ở chân trời. Một mình tôi men theo con đường nhỏ dẫn lối giữa bóng đêm và bước đi giữa ngọn đồi cao đầy gió hú. Tôi thấy mình bé nhỏ làm sao. Bầu trời và mặt đất, thật gần nhau.
Tôi vẫn mải miết leo cho tới khi tới được chiếc lều của BTC họ lại trao cho tôi tiếp 1 vòng tay và chỉ lối tôi downhill đến CP dưới ngọn đồi kia.
Propok — Dandaun: 12.5km- Chặng đường tôi thấy khó khăn nhất
Rời Propok, chạy trên 1 đoạn đường đầy cỏ ngã rạp, đoạn đường khá nhấp nhô nên cũng lo quan sát kĩ, tới bìa rừng thì gặp một anh bạn người Trung Quốc đang cởi tấm chăn giữ nhiệt. Tôi mừng quá — ít nhất cũng có người đi cùng. Anh ấy đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Cứ thế, băng qua bao ngọn núi, lên rồi xuống, rồi lại lên. Đường đi lặp lại đến độ khiến tôi thấy buồn chán.
Tôi chẳng cố đuổi theo anh ấy làm gì. Anh đi trước kệ anh. Nhưng thỉnh thoảng, không thấy tôi đâu, ảnh cũng dừng lại đợi. Trong đầu tôi lởn vởn những câu hỏi không đầu không cuối: “Giờ này mình còn làm gì ở đây? Cực vậy để làm chi? Có ai đang đương nghĩ đến mình lúc này không, có ai biết mình đang lang thang trong mớ sương mù mơ màng này không?”
Tôi cũng không nhớ mình đã đi bao lâu. Chỉ nhớ từng bước, từng khúc ngoằn ngoèo, dốc nối dốc, dài lê thê như không có điểm dừng. Đến con dốc zích zắc cuối cùng, tôi thấy nó dài một cách dai dẳng, nhưng chân thì đã mỏi, đầu óc thì trống rỗng. Chúng tôi chỉ còn biết bước chậm, cẩn thận, không gấp, không vội — đơn giản là còn đi được thì cứ đi.
Rồi bất chợt, tôi nghe tiếng trẻ con nô đùa đâu đó phía dưới. Nhìn thấy ánh đèn le lói rất gần. Lòng tôi tự nhiên háo hức muốn đến đó thật nhanh. Nhưng càng mong đến, lại càng cảm thấy nó xa thêm. Xa vời vợi.
Trời vừa hửng sáng sau màn sương- Dandaun trước mắt, nơi thửa ruộng khô với tiếng trẻ nô đùa.
Đến đây, tôi cất chiếc áo chống nước, cất đèn đầu, cất đôi găng tay, uống li nước ấm và ăn quả trứng luộc rồi lên đường.
Chỉ còn 1 đoạn ngắn nữa thôi là về đích rồi, nghĩ đến tôi thấy vui quá.
Tôi để anh China chạy trước, sáng rồi, tôi muốn ảnh về đích trước. Cảm ơn đã đồng hành. Giờ tôi muốn đi một mình 6km cuối.
Từ đoạn này về đích, nhiều cảnh mà tôi thấy vô cùng quen thuộc được chắp vá trong mơ hồ.Là đoạn men dọc theo rìa rừng tay phải là thị trấn, tôi thấy con đường sao giống La An quá, tôi thấy nhiều phân bò quá, tôi cứ ngỡ mình đương chạy ở Đà Lạt, tôi cứ ngỡ bé Linh sẽ đón tôi đâu đó bên dưới, nên tôi càng chạy nhanh, cho tới khi gặp 1 chiếc lều người ta trao tôi chiếc vòng xám cuối cùng, đủ 6 vòng rồi. Tưởng sắp xuống được với cuộc sống thanh âm bên dưới kia, nhưng phải downhill qua những hòn đá to lởm chởm tôi thấy khó chịu chân vô cùng, nhưng tôi cứ down thật nhanh vì nghĩ sắp về đích rồi, chắc tôi hóng về đích quá chứ 6km đâu mà nhanh vậy.
Hết con dốc dài đầy đá, tôi men xuống đường làng, với cảnh hoa dã quỳ nở rộ 2 bên đường và với sự xuất hiện của những chiếc xe máy, của những ngôi nhà. Tôi lạc vô 1 căn nhà cộng đồng, bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người nơi đây nhìn tôi đầy lạ lẫm. Tôi nghe tiếng nhạc thật gần, bài hát Conquest of Paradise vang lên dồn dập. Tôi muốn được nhìn thấy đích.
Càng mong càng ngóng tôi lại lỡ may đi lạc qua 1 đường khác cách đích xa thêm 2km, thế là tôi hỏi đường và móc điện thoại ra để lấy tấm hình có chiếc cổng vườn quốc gia tôi lấy BIB để hỏi người địa phương. Và rồi, tôi thấy bó hoa dã quỳ của anh Phong và anh bên BTC chạy ra đón tôi. Lúc này tôi thấy đôi chân mình cứ chạy theo hướng tiếng nhạc, cho tới khi thấy vạch đích, tôi lững thững bước đến.Và như thế, hành trình đã kết thúc, không ồn ào, không hẳn vui rộn ràng cũng chẳng buồn khi đã hoàn thành, nó ngộ lắm, bình thản đến lạ lùng. Nhìn về những ngọn núi xa đã đi qua, xin cảm ơn vì tất cả, một hành trình vất vả, trọn vẹn, vui vẻ, đầy biết ơn.
Bó hoa dã quỳ đợi tôi ở đích

Cảm ơn gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, cảm ơn những lời động viên, chúc mừng tôi, niềm hạnh phúc nằm ở trên hành trình mà tôi đã đi qua vào những giây phút tôi độc thoại với đất trời và chính mình. Những hình ảnh, những nụ cười, những cuộc gặp gỡ ấy vẫn lưu lại nơi tâm trí tôi như áng mây lúc ẩn lúc hiện, vẻ đẹp nằm trong khoảnh khắc mà tôi thấy trọn vẹn.